NGẪM
VÔ THƯỜNG
Dặm
thế thăng trầm chẳng kẻ hay
Hơn
thua mất được cứ vơi đầy
Tham
danh thích lợi rồi tan biến
Tựa
bóng mây trời tụ tán bay
*
Đeo
mang của nả lòng thêm bận
Thế
lực danh quyền khổ lại vương
Một
thoáng sương sa đầu nhuốm bạc
Hay rằng cuộc lữ lắm sầu thương
*
Buông tâm vọng tưởng lòng an tại
Bỏ
hận lìa sân nhẹ bước đời
Dục
giới xa lìa muôn ái luyến
Lục căn thanh tịnh ánh trăng ngời
HƯƠNG THỀM MÂY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*