Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 24 tháng 4, 2024

TRANG ĐƯỜNG LUẬT HƯƠNG THỀM MÂY


CỨ NHƯ AI

Mưa chi lắm rứa cứ mưa dai 

Tuổi tác thêm cao nhức mỏi hòai

Chén rượu chờ thơ vui dạ uống

Chung trà đợi tứ thỏa lòng xơi

Đường mây thanh thản dăm ba lối

Dặm liễu vu vơ một bóng đời

Tiếu ngạo ngao du cùng sơn thủy

Thân già kệ đó cứ như ai

HƯƠNG THỀM MÂY

*

QUẠNH QUẺ CHIỀU

Vạt nắng chiều buông đã vội tan

Đìu hiu vắng vẻ cảnh dương tàn

Mơ nào mỹ mãn phai duyên phận

Mộng chẳng viên thành bạc sắc nhan

Tưởng buổi đoàn viên tình trải ngập

Thương ngày ly biệt lệ dâng tràn

Cam đành ngịch cảnh lìa đôi lứa

Quạnh quẻ cô phòng giữa  thế gian

HƯƠNG THỀM MÂY – 24.4.2024

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2024

TÂM SỰ CHIỀU - LỤC BÁT HƯƠNG THỀM MÂY

  


TÂM SỰ CHIỀU

Trăm năm tình mãi đa đoan

Buồn vui lặn lội bên đàng tỉnh say

Đi qua cuộc mộng vơi đầy

Cho lòng thổn thức mỏng dày biển dâu

*

Chiều nghe chút lạnh mùa ngâu

Nghe thời gian chảy bạc đầu tuyết sương

Tháng ngày thầm lặng phai hương

Dù không lên tiếng mà vương vấn buồn

*

Chiều thu đã chớm mưa nguồn

Mây giăng núi biếc chạnh lòng xa xôi

Mãi trong mộng tưởng phương trời

Nghe tàn cuộc thế  bóng đời hanh hao

*

Chiều tàn nắng gửi phương nao

Cho đêm thao thức chênh chao giọt sầu

Ngày xanh đã mất bên cầu

Tử sinh cát bụi hoang màu cỏ khâu

Hương Thềm Mây 

THƠ XƯỚNG HỌA ĐỖ CHIÊU ĐỨC VÀ THI HỮU

 

 


HOA NGUYỆT

“Song điệp độc vận”

Bóng NGUYỆT âm thầm soi bóng HOA,

NGUYỆT nhường nên phải thẹn cùng HOA.

Trên HOA ánh NGUYỆT lung linh bóng,

Dưới NGUYỆT làn hương thoang thoảng HOA.

Muôn dặm mong về HOA thưởng NGUYỆT,

Khuê phòng những ước NGUYỆT vờn HOA.

Ngàn năm HOA NGUYỆT tròn duyên thắm,

Muôn kiếp khôn phai chuyện NGUYỆT HOA !

Đỗ Chiêu Đức

*

TUYẾT HOA

“Song điệp độc vận-NĐT”

Con đường TUYẾT phủ bạc cành HOA

TUYẾT trải thân mình dưỡng cội HOA

Lội nẻo vô cùng HOA giỡn TUYẾT

Bơi miền hữu hạn TUYẾT đùa HOA

Trần ai não nuột vì bông TUYẾT

Cõi tục bơ thờ bởi dáng HOA

Những tưởng mong nhìn HOA TUYẾT Nguyệt

Trăng về giỡn TUYẾT rực vườn HOA

Như Thị

NGUYỆT HOA

“Song điệp độc vận”

Vườn quê Nguyệt trãi sáng muôn Hoa

Nguyệt tỏa lung linh thắm lối Hoa

Bóng trúc cùng Hoa vui giỡn Nguyệt

Cau già với Nguyệt thỏa đùa Hoa

Trần duyên điên đảo tâm Hoa Nguyệt

Chốn tục ưu phiền dạ Nguyệt Hoa

Lụy khổ tình Hoa chen giỡn Nguyệt

Nhân gian vất vưỡng Nguyệt khều Hoa

GM.Nhuyễn Đình Diệm-14.9.2017

 

TRANG ĐƯỜNG LUẬT - HƯƠNG THỀM MÂY

 

 

BIẾT ĐẾN KHI NAO

Việc thế vô thường có lại không

 không không có có chạnh tâm lòng

Khen chê nhiễu sự tà nên chánh

Ganh ghét đa đoan thẳng hoá cong

Bách lão bền gan trong gió bão

Mai già vững chí giữa trời đông

Chuyện đời đã thấm đầu pha bạc

Biết đến khi nao hết muội mông

HƯƠNG THỀM MÂY – 23.4.2024

*

TÂM AN NHIÊN

(Tung hoành trục khoán )

"...Hẹn với lợi danh ba chén rượu

Vui cùng phong nguyệt một bầu thơ..."

               (Nguyễn Công Trứ)

*

HẸN nhau dệt nốt những cung tơ

VỚI sự đời như một ván cờ

LỢI đến tuồng đây trong giấc mộng

DANH bày diễn đó những cơn mơ

BA đào chìm nỗi nào quên lối

CHÉN tạc say sưa chẳng lạc bờ

RƯỢU nghĩa chung tình trang bút gửi

VUI CÙNG PHONG NGUYỆT MỘT BẦU THƠ.

HƯƠNG THỀM MÂY – 23.4.2024

 

Thứ Hai, 22 tháng 4, 2024

THƠ XƯỚNG HỌA NHƯ THỊ VÀ THI HỮU

 LÃO LÀM THƠ

Lẩn thẩn loay hoay đến khạo khờ

Cũng vì tánh lão thích làm thơ

Đôi khi đờ đẫn như ngây dại

Lắm lúc bần thần thiệt ngẩn ngơ

Kết chữ âm thầm vo giấc mộng

Trau vần lặng lẽ tẩm cơn mơ

Quên cơm bỏ ngủ thường như rứa

Trằn trọc đêm hôm cứ thẫn thờ

Như Thị - LĐM

BÀI HỌA

THÔI THÌ...

Rằng đây có lúc cũng khù khờ

Chỉ bởi tìm vần ghép tứ thơ

Kẻ bảo già kia như mắc dịch

Người rằng ngữ ấy thiệt ngu ngơ

Vườn xưa thấp thoáng bên thềm mộng

Cảnh cũ dật dờ tận cõi mơ

Trót nợ nghiên thư đành chịu thế

Chê khen chẳng quá chút ơ thờ.

NKhánhCương-9/3/2020

LÃO VIẾT THƠ

Loay quay suốt buổi đến khù khờ

Cũng bởi lão ta thích viết thơ

Lắm lúc lờ đờ như kẻ dại

Nhiều khi lẩn thẩn tựa người ngơ

Âm thầm chuốt tứ vo niềm mộng

Lặng lẽ trau vần tẩm nổi mơ

Tẩn mẩn đêm hôm là tại rứa

Quên ăn bỏ ngủ cứ ơ thờ.

Hương Thềm Mây – 9.3.2020

TẬP LÀM THƠ

Đôi lúc nghĩ suy đến phát khờ,

Mãi lo trau chuốt những vần thơ.

Vợ kêu mấy bận như vờ điếc.

Bạn gọi đôi lần cũng giả ngơ,

Ngày đến không làm ưa ướp mộng,

Đêm về chẳng ngũ cứ ươm mơ,

Ráng hoài mà vẫn chưa vừa ý,

Cứ xóa rồi ghi lại thẩn thờ!

Hoành Trần

LÃO LÀM THƠ

Lẩn thẩn loay hoay đến khạo khờ

Cũng vì tánh lão thích làm thơ

Đôi khi đờ đẫn như ngây dại

Lắm lúc bần thần thiệt ngẩn ngơ

Kết chữ âm thầm vo giấc mộng

Trau vần lặng lẽ tẩm cơn mơ

Quên cơm bỏ ngủ thường như rứa

Trằn trọc đêm hôm cứ thẫn thờ

Như Thị - LĐM

BÀI HỌA

THÔI THÌ...

Rằng đây có lúc cũng khù khờ

Chỉ bởi tìm vần ghép tứ thơ

Kẻ bảo già kia như mắc dịch

Người rằng ngữ ấy thiệt ngu ngơ

Vườn xưa thấp thoáng bên thềm mộng

Cảnh cũ dật dờ tận cõi mơ

Trót nợ nghiên thư đành chịu thế

Chê khen chẳng quá chút ơ thờ.

NKhánhCương-9/3/2020

LÃO VIẾT THƠ

Loay quay suốt buổi đến khù khờ

Cũng bởi lão ta thích viết thơ

Lắm lúc lờ đờ như kẻ dại

Nhiều khi lẩn thẩn tựa người ngơ

Âm thầm chuốt tứ vo niềm mộng

Lặng lẽ trau vần tẩm nổi mơ

Tẩn mẩn đêm hôm là tại rứa

Quên ăn bỏ ngủ cứ ơ thờ.

Hương Thềm Mây – 9.3.2020

TẬP LÀM THƠ

Đôi lúc nghĩ suy đến phát khờ,

Mãi lo trau chuốt những vần thơ.

Vợ kêu mấy bận như vờ điếc.

Bạn gọi đôi lần cũng giả ngơ,

Ngày đến không làm ưa ướp mộng,

Đêm về chẳng ngũ cứ ươm mơ,

Ráng hoài mà vẫn chưa vừa ý,

Cứ xóa rồi ghi lại thẩn thờ!

Hoành Trần

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2024

TỰ CẢM BA - HƯƠNG THỀM MÂY

 

                                                                                     


TỰ CẢM

Lâu dần mọi việc ấy rồi qua

Vân vấn vương vương vấy khổ mà

Gần gủi khi ưa nào có lạ

Xa xôi lúc giận chẳng chi là

Sông đời thấu tỏ duyên bày khởi

Dặm thế đà hay nghiệp hiện ra

Thấm hiểu quả nhân phô trổ quả

Tâm bình vạn sự nhẹ nhàng an

HƯƠNG THỀM MÂY

 

 

 

MÙA TÀN - THƠ HƯƠNG THỀM MÂY

 


MÙA TÀN

Mùa tàn nhụy héo ấy vô duyên

Cúc mận ... hoa xuân tự bỏ miền

Tuổi lão hay phần đừng loạn tưởng

Thân già biết phận chớ cuồng điên

Dâng hương:ngẫm  dạ đây bờ  ảo

Thắp nến: suy lòng  đó  bến  huyền  

Cuộc thế tham sân...  thêm trẽn mặt

Bình tâm vô sự thấy lạc liền!

Hương Thềm Mây