TỨ TUYỆT
ĐẦY VƠI BÓNG
HẠC
1.Ngoại bảy ba
rồi trãi khóc cười
Bồi bồi lỡ
lỡ lắm đầy vơi
Luân lưu vạn
hữu duyên cùng nợ
Lặng ngó hiên
chiều một kiếp trồi
2.Hưu rồi bệnh
lão chả đi xa
Gió tới đông
lùa lạnh rát da
Nợ bậu tình
nhà đau hẹn ước
Thương lòng
bóng nhạn bạt quê nhà
3.Ngắm bóng
xuân qua ngựa ruổi đường
Dâu kia bể nọ
lắm tơ vương
Muôn trùng ấp
ủ đành hoài mộng
Bóng nguyệt
trời xa cạn chén tương
4.Còn đâu
những buổi đêm vàng ấy
Bóng nguyệt
lung linh tuổi mộng đầy
Nghĩa bạn
tình bè lưu thương nhớ
Ngàn sương
bóng hạc mãi vơi đầy
GM.Nguyễn Đình
Diệm