Danh sách Blog của Tôi

Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

 

 


CHIỀU QUÊ HƯƠNG

Bên chiều lặng lẽ ngắm trời mây

Lúa đã vàng hươm, buổi cuối ngày

Cánh nhạn chiều tàn vơ vẫn lượn

Đường làng cỏ dại ngẩn ngơ qua

Ly hương mấy thuở âu  là mộng

Biệt xứ bao thu ấy cũng là

Vườn ruộng ta về lòng khuây khỏa

Hàng cau bụi chuối vẫn tình đây

HƯƠNG THỀM MÂY – 15.5.2026

*

 HỌA : QUÊ NHÀ

Chiều nghiêng bảng lảng áng sương mây

Gió nhẹ đồng xa tiễn cuối ngày

Bến cũ con đò im bến đợi

Triền đê sáo mục lặng đường qua

Tha phương lắm độ đời như khói

Viễn xứ bao lần kiếp tựa hoa

Nay trở lại quê lòng chợt ấm

Hương cau còn thoảng dưới hiên nhà.

VÔ DANH

**

Lời bình bài CHIỀU QUÊ HƯƠNG

Bài thơ “CHIỀU QUÊ HƯƠNG” mang nét đằm thắm và chân tình của người từng trải qua những tháng ngày ly xứ rồi lại tìm về nguồn cội. Cảnh chiều quê được gợi lên bằng gam màu dịu nhẹ: trời mây bảng lảng, đồng lúa vàng hươm, cánh nhạn chấp chới cuối ngày… tất cả tạo nên không gian thanh bình mà sâu lắng.

Đặc biệt, hai câu:

“Ly hương mấy thuở âu là mộng

Biệt xứ bao mùa ấy cũng là”

gợi nỗi niềm hoài cảm rất đẹp. Những tháng năm xa quê dường như chỉ còn là lớp sương ký ức, để rồi khi trở về, lòng người được xoa dịu bởi hàng cau, bụi chuối thân quen. Cái hay của bài là không bi lụy mà chan chứa sự an nhiên sau bao biến động. Ngôn từ mộc mạc nhưng giàu hình ảnh, đậm hồn quê Việt.

VÔ DANH


Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

SỐNG BÌNH AN - THƠ HƯƠNG THỀM MÂY

 

SỐNG BÌNH AN

Kham nhẫn cho qua những niệm sầu

Kệ lời trong đục giữa ngàn dâu

Si sân hận oán mang ưu não

Hoan hỷ từ tâm chẳng ước cầu

Rỏ biết duyên đời, qua điên đảo

Tỏ tường sự thế, vượt buồn đau

Thăng trầm cỏi tạm tuồng hư ảo

Tùy thuận an nhiên giữa vạn màu

HƯƠNG THỀM MÂY – 14.5.2026

*

Xin kính họa cùng thi hữu:

GIỮA DÒNG NHÂN THẾ

Buông nhẹ lòng qua mấy nhịp sầu

An nhiên mặc gió cuốn nương dâu

Không màng được mất thêm phiền lụy

Chẳng vướng hơn thua bớt nguyện cầu

Một tách trà khuya tan mộng huyễn

Vài câu kinh sớm lắng niềm đau

Trần gian biến chuyển như mây nước

Tự tại thong dong giữa nhiệm màu.

VÔ DANH

 

 

  

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2026

VỀ VỚI CHIỀU XƯA - LỤC BÁT HƯƠNG THỀM MÂY

 

 


VỀ VỚI CHIỀU XƯA

Còn vương chút nắng bên thềm

Hàng cau nghiêng bóng lặng yên cuối chiều

Nhà xưa vắng vẻ hoang liêu

Hương mùa nhung nhớ bao điều thương xưa

*

Thương bao nắng nã mưa mùa

Thương muôn giọt lệ mỏng thưa tháng ngày

Thương sao mái lá hàng cây

Thương tình năm cũ đã bay phương nào!

*

Đêm nay lặng ngắm ngàn sao

Tìm đôi mắt biếc thuở nao hiền hòa

Thềm khuya ngồi lặng cùng ta

Nghe trăng tâm sự như là tri âm

*

Tình chim chừ đã xa ngàn

Bên song ánh nguyệt mơ màng ghé thăm

Hương xưa còn đó chưa tan

Tàn xuân còn đọng trên cành thơ sương

HƯƠNG THỀM MÂY -19.2.2026

 

GHI TÂM HIẾU TỬ - THƠ HƯƠNG THỀM MÂY

 



GHI TÂM HIẾU TỬ

Chữ hiếu ghi tâm chẳng nhạt nào

Tâm hoài kính trọng đức cù lao

Nuôi thân sữa mẹ, lòng luôn khắc

 Dưỡng tánh lời cha, dạ mãi trào

Vất vả nuôi con - tình biển rộng

Ân cần dạy dỗ -- nghĩa non cao

Trăm năm vẹn giữ cho tròn phận

Chữ hiếu ghi tâm chẳng nhạt nào

HƯƠNG THỀM MÂY

*

KÍNH HỌA : GIỮ TRÒN CHỮ HIẾU

Công cha nghĩa mẹ dạ ghi vào

Biển rộng non cao biết xiết nào

Sớm tối khuyên răn lòng khắc nhớ

Tháng năm dưỡng dục nghĩa dâng trào

Vai gầy đội nắng vì con trẻ

Tóc bạc vương sương bởi kiếp lao

Hiếu đạo trăm đời luôn giữ vẹn

Ơn sâu phụ mẫu mãi thanh cao

VÔ DANH

 

 

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

BƯỚC CHÂN THẦY MINH TUỆ -LỤC BÁT HƯƠNG THỀM MÂY

 


BƯỚC CHÂN

THẦY MINH TUỆ

Bước chân đi giữa dòng đời

Đường về cõi tịnh sáng ngời từ lương

Thị phi trong đục nào vương

Y trang phấn tảo phong sương quản gì

*

Đàu đà hạnh nguyện từ bi

An nhiên tĩnh tại thọ trì triêm ân

Xả ly ái luyến si sân

Đắng cay an tại thoát trần ruỗi rong

*

Vai trần tế khổ thập phương

Đầu đà phạm hạnh qua đường phù hư

 Giã từ lục dục trược ưu

Chánh tâm thiền định, thân như mây trời

*

A Di Đà Phật an đời

Nụ cười hoan hỷ trao người hữu duyên

Vô ưu vô não vô phiền

Theo chân vô ngã xuôi thuyền độ sanh

HƯƠNG THỀM MÂY – 4.5.2026

*

Bi tàn liên 悲殘蓮 • Sen tàn Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Giao » Đạm Như thi thảo

 



Bi tàn liên 悲殘蓮 • Sen tàn

Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Giao » Đạm Như thi thảo

Phiên âm

Bi tàn liên

Túc sát thiên thời chí,

Điêu linh bất cảm từ.

Cuồng ba phiêu nhược ngẫu,

Thanh lộ trọng hàn chi.

Hữu diệp ngư tòng hí,

Vô hoa điệp tự phi.

Sinh căn như vị dẫn,

Tự hữu phát vinh kỳ.

Dịch nghĩa

Bài “Bi tàn liên” (Thương sen tàn) mang ý vị cảm hoài trước cảnh sen úa tàn khi tiết trời sang thu, nhưng ẩn bên trong vẫn là niềm tin về sức sống và ngày phục sinh của tạo vật.

Dịch văn xuôi:

Khi khí trời tiêu điều, lạnh lẽo của mùa thu kéo đến, muôn vật đều bị tàn phá, héo úa, sen cũng không sao tránh khỏi cảnh điêu linh ấy. Sóng gió dữ dội cuốn trôi những cánh lá sen mong manh như bèo nổi. Những giọt sương lạnh đọng nặng trên cành lá trong cái rét buốt cuối mùa.

Lá sen tuy đã tàn nhưng cá vẫn còn vui đùa bên dưới. Hoa không còn nữa nên bướm cũng tự bay đi nơi khác. Tuy vậy, gốc rễ của sen vẫn chưa đứt mất sức sống, nên tự nó sẽ có ngày lại nảy nở xanh tươi, huy hoàng như trước.

Bài thơ vừa gợi nỗi buồn trước sự tàn phai của cảnh vật, vừa gửi gắm triết lý: dù trải qua phong ba và thời cuộc nghiệt ngã, chỉ cần cội rễ sự sống còn giữ được thì vẫn sẽ có ngày hồi sinh và hưng thịnh trở lại.

CẢM DỊCH HƯƠNG THỀM MÂY

Tiết lạnh trời thu đã đến rồi

Điêu linh vạn cảnh cũng đành thôi

Qua bao sóng vỗ cành vùi dập

Trải mấy sương đè lá cuốn trôi

Cá lượn trong hồ đùa xác mục

Bướm lìa hương cũ biệt ngàn khơi

Còn neo chút rễ chưa tàn sức

Lặng lẽ chờ xuân lại tốt tươi

HƯƠNG THỀM MÂY