CHIỀU QUÊ HƯƠNG
Bên
chiều lặng lẽ ngắm trời mây
Lúa
đã vàng hươm, buổi cuối ngày
Cánh
nhạn chiều tàn vơ vẫn lượn
Đường
làng cỏ dại ngẩn ngơ qua
Ly
hương mấy thuở âu là mộng
Biệt
xứ bao thu ấy cũng là
Vườn
ruộng ta về lòng khuây khỏa
Hàng
cau bụi chuối vẫn tình đây
HƯƠNG
THỀM MÂY – 15.5.2026
*
HỌA
: QUÊ NHÀ
Chiều
nghiêng bảng lảng áng sương mây
Gió
nhẹ đồng xa tiễn cuối ngày
Bến
cũ con đò im bến đợi
Triền
đê sáo mục lặng đường qua
Tha
phương lắm độ đời như khói
Viễn
xứ bao lần kiếp tựa hoa
Nay
trở lại quê lòng chợt ấm
Hương
cau còn thoảng dưới hiên nhà.
VÔ
DANH
**
Lời
bình bài CHIỀU QUÊ HƯƠNG
Bài
thơ “CHIỀU QUÊ HƯƠNG” mang nét đằm thắm và chân tình của người từng trải qua những
tháng ngày ly xứ rồi lại tìm về nguồn cội. Cảnh chiều quê được gợi lên bằng gam
màu dịu nhẹ: trời mây bảng lảng, đồng lúa vàng hươm, cánh nhạn chấp chới cuối
ngày… tất cả tạo nên không gian thanh bình mà sâu lắng.
Đặc
biệt, hai câu:
“Ly
hương mấy thuở âu là mộng
Biệt
xứ bao mùa ấy cũng là”
gợi
nỗi niềm hoài cảm rất đẹp. Những tháng năm xa quê dường như chỉ còn là lớp
sương ký ức, để rồi khi trở về, lòng người được xoa dịu bởi hàng cau, bụi chuối
thân quen. Cái hay của bài là không bi lụy mà chan chứa sự an nhiên sau bao biến
động. Ngôn từ mộc mạc nhưng giàu hình ảnh, đậm hồn quê Việt.
VÔ
DANH


