Sơ
hạ 初夏
• Đầu mùa hạ
Thơ
» Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Giao » Đạm Như thi thảo
Phiên
âm
Sơ
hạ
Tàn
oanh chi thượng đề xuân khứ,
Tạ
báo tùng trung khiếu hạ quy.
Phong
tín ám tuỳ hoa hậu chí,
Vân
phong cao thúc nhật biên phi.
Tam
bôi giai mính ngâm trần tĩnh,
Nhất
chẩm tân hà khách mộng trì.
Tối
thị lữ sầu phao vị đắc,
Mộ
sơn sơn thượng vũ thôi thi.
Dịch
nghĩa
Bài
thơ “Sơ hạ” vẽ nên bức tranh giao mùa từ xuân sang hạ với nét buồn man mác của
người lữ khách xa quê. Có thể diễn ra văn xuôi như sau:
Trên
cành cây, tiếng chim oanh như còn lưu luyến cất tiếng tiễn mùa xuân đã qua.
Trong rừng tùng, chim cuốc lại vang lên báo hiệu mùa hạ trở về. Gió nhẹ âm thầm
mang theo tín hiệu đổi mùa đến sau những cánh hoa tàn. Mây nơi đỉnh núi cao bị
gió cuốn, bay quanh phía mặt trời.
Giữa
cảnh thanh vắng ấy, người thi nhân uống vài chén rượu nhạt rồi ngâm thơ để lòng
lắng yên cõi bụi trần. Gối đầu trong giấc ngủ ngắn giữa đêm hạ mới, nhưng mộng
của khách tha hương vẫn chập chờn, nặng nỗi nhớ.
Buồn
nhất là nỗi sầu lữ thứ vẫn chưa thể nguôi ngoai. Trên núi chiều, mưa lại giục
giã rơi xuống, như thúc ép thêm nguồn thi cảm và nỗi lòng cô quạnh của người xa
xứ.
CẢM
DỊCH THƠ : HƯƠNG THỀM MÂY
Đầu
cành oanh hót tiễn xuân đi
Tiếng
cuốc qua thung gọi hạ về
Gió
chuyển âm thầm,hoa rụng cánh
Mây
vờn lặng lẽ bóng ngang mi
Đôi
chung tửu nhạt, lòng trần tĩnh
Một gối đêm hè khách mộng trì
Lữ
thứ lòng sầu nào dứt nỗi
Mưa
chiều núi vắng giục vần thi
HƯƠNG
THỀM MÂY