TÂY GIANG NGUYỆT KỲ I
TÔ ĐÔNG PHA thời Bắc Tống
Bản phiên âm
Thế sự nhất trường đại mộng,
Nhân sinh kỷ độ thu lương.
Dạ lai phong dĩ minh lang,
Khán thủ my đầu mấn thượng.
Tửu tiện thường sầu khách thiểu,
Nguyệt minh đa bị vân phương.
Trung thu thuỳ dữ cộng phong quang,
Bả trản thê lương bắc vọng.
Dịch nghĩa
Việc đời suy cho cùng chỉ như một giấc mộng
lớn.
Đời người mấy lần cảm nhận được cái se lạnh
của mùa thu?
Đêm đến, gió nổi lên, trăng sáng trong.
Soi gương nhìn lại, chỉ thấy nơi lông mày,
mái tóc đã điểm sương.
Rượu vừa nâng lên thì nỗi buồn thường nhiều
hơn bạn tri kỷ.
Trăng càng sáng thì mây càng dễ che phủ.
Đêm Trung Thu này, biết cùng ai chia sẻ cảnh
đẹp ấy?
Chỉ đành cầm chén rượu, buồn bã ngước nhìn
về phương Bắc.
*
CẢM DỊCH
Đời người dặm thế mộng miên trường
Một kiếp phù sinh trải vạn đường
Nguyệt rạng đêm khuya trời tỏ sáng
Gương soi gió sớm bạc đầu sương
Thương thay tửu cạn sầu tri kỷ
Khổ nỗi mây che phủ nguyệt ngang
Cảnh đẹp trung thu không với bạn
Nâng ly hướng Bắc dạ buồn vương



