DƯƠNG TRẦN VẠN
DẶM
Quê nhà mận
bưởi ngạt ngào hương
Lối cỏ mây
đan nguyệt trải đường
Lá ngủ cành
mơ đêm ngại gió
Hoa sầu phím
mộng buổi e sương
Năm canh gió trở
con tim ngóng
Sáu khắc
nghiêng chiều liếp lá trông
Một mảnh
trăng treo chờ bóng nhạn
Phương trời
xanh thẳm nỗi niềm chong
Hương Thềm Mây
*
TRỞ TRĂN ĐÔNG
Đông buốt nên
lòng nhớ bạn xa
Đông ru niềm
nỗi mỏi mong mà
Đông buồn lặng
lẽ mơ tình Cúc
Đông lạnh âm
thầm mộng nghĩa hoa
Đông cuộn mây
đan chiều tẻ nhạt
Đông mang gió
dệt buổi hiu nhòa
Đông sầu chẳng
biết chờ ai nữa
Đông trở màu
dâu xót dạ ta…
HƯƠNG THỀM MÂY

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*