VÀ NGƯỜI CŨNG…
Hiên
nhà vắng vẻ lặng im
Nghe
trong gió thoảng lạc miền thu xưa
Cau
già nghiêng bóng chiều thưa
Mà
nghe nhung nhớ nắng mưa những ngày
*
Thời
gian lặng cánh chim bay
Mình
ta với những nhánh gầy vu vơ
Còn
chăng chút nắng loang bờ
Còn
chăng kỷ niệm hoang sơ ban đầu
*
Trăng
về tĩnh lặng đêm thâu
Lời
khuya tiếng vạc gọi sầu xa xôi
Nỗi
niềm âm ĩ đầy vơi
Bao
mùa lá rụng nối lời yêu thương
*
Đêm
nay trăng sáng đầy vườn
Cho
tôi nhớ cả thiên đường ngày thơ
Niềm
yêu xưa thoảng sương mơ
Và
người cũng đã xa xôi mất rồi
HƯƠNG
THỀM MÂY – 6.5.2026


