Danh sách Blog của Tôi

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2026

TỨ TUYỆT HƯƠNG THỀM MÂY

 

 

TỨ TUYỆT

HƯƠNG THỀM MÂY

**

CHUNG RƯỢU CHIỀU

Chén tửu ngoài hiên lặng lẽ ngồi   

Nghiêng chiều mái hạc ngắm mây trôi

Anh em buổi trước, còn bao đứa

Bạn hữu chừ đây được mấy người ?

HƯƠNG THỀM MÂY -18.5.2026

*

TỰ THÁN

Đầu hói răng long đã lão rồi

Nước non còn đó mãi xanh tươi

Anh em bốn bể nào lui tới

Quạnh quẻ thân già chạnh dạ tôi

HƯƠNG THỀM MÂY -18.5.2026

  

CẢM LÃO - THƠ HƯƠNG THỀM MÂY

 

 


CẢM LÃO

Tám tư hóa lão thọ thêm rồi 

Cốt cách an nhàn đạm bạc thôi

Gió thoảng chiều hôm mùi nguyệt quế

Sương loang sáng sớm, vị chè  tươi

Trang thơ gửi bạn bên chòi trúc

Chén tửu trao mình cạnh gốc mai

Xấu tốt dở hay màng chẳng đó

Đêm nghe tiếng hạc vọng lưng trời

HƯƠNG THỀM MÂY =18.5.2026

*

LỜI BÌNH

Bài “CẢM LÃO” mang phong vị điền viên thanh đạm, vừa ung dung tuổi già vừa thấp thoáng khí chất của người đã thấu lẽ được – mất ở đời. Tứ thơ nhẹ mà sâu, ngôn từ mộc mạc nhưng gợi được nét an nhiên đáng quý.

Hai câu đề mở ra tâm thế rất đẹp:

“Tám tư hóa lão thọ thêm rồi

Cốt cách an nhàn đạm bạc thôi”

Không bi lụy trước tuổi tác mà là sự chấp nhận nhẹ nhàng, pha chút hóm hỉnh của người từng trải. Chữ “đạm bạc” đặt rất đắt, làm nổi bật vẻ thanh cao của nhân vật trữ tình. 

Hai câu thực giàu hương vị và sắc thái:

“Gió thoảng chiều hôm mùi nguyệt quế

Sương loang sáng sớm, vị chè tươi”

Cảnh và vị hòa quyện, tạo cảm giác thanh sạch, thư thái. “Mùi nguyệt quế” và “vị chè tươi” đều gợi nét sống quê nhàn tĩnh lặng. Đây là cặp câu đẹp, có thần thái cổ phong.

Hai câu luận:

“Trang thơ gửi bạn bên chòi trúc

Chén tửu trao mình cạnh gốc mai”

Đậm chất tao nhân mặc khách. Hình ảnh “chòi trúc”, “gốc mai”, “chén tửu”, “trang thơ” khiến bài thơ có phong vị thiền nhã rất riêng.

Kết bài:

“Xấu tốt dở hay màng chẳng đó

Đêm nghe tiếng hạc vọng lưng trời”

Là sự buông xả nhẹ nhàng. Âm “tiếng hạc vọng lưng trời” khép bài rất thoát tục, dư âm ngân xa.

VÔ DANH

*

Xin họa cùng bài:

NHÀN LÃO

Tóc bạc theo mây tuổi xế rồi

Thong dong giữ dạ thế mà thôi

Hiên chiều gió thoảng hương lan nhẹ

Bếp sớm trà sôi vị lá tươi

Mặc khách đề thơ bên giậu cúc

Ông già nhấp rượu dưới cành mai

Buồn vui được mất dần quên cả

Một tiếng chuông ngân lắng cuối trời.

VÔ DANH

Chúc thi hữu luôn an nhiên, thân tâm thường lạc và mãi giữ nguồn thi hứng thanh tao ấy nhé.

 

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

Bắc vọng kỳ 1 北望其一 • Trông về Bắc kỳ 1 Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Giao » Đạm Như thi thảo

 

 


Bắc vọng kỳ 1 北望其一 • Trông về Bắc kỳ 1

Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Giao » Đạm Như thi thảo

Phiên âm

Bắc vọng kỳ 1

Bắc vọng gia hương lộ kỷ thiên,

Sâm sai bích thụ tiếp trường thiên.

Vân quy cô lĩnh thu triêu vũ,

Điểu lạc hàn mai phá mộ yên.

Cố quận khả năng vô mộng đáo,

Xuân thành hà nhật hữu thư truyền.

Bình sinh nhã phụ đề kiều chí,

Hà sự trường ngâm Trở tĩnh tiên.

Dịch nghĩa

Bài Bắc vọng kỳ 1 mang nỗi lòng hoài hương sâu lắng của người xa xứ. Xin chuyển ý bài thơ sang văn xuôi như sau:

Ngóng về phương Bắc, nơi quê nhà cách xa ngàn dặm, đường về hun hút biết bao giờ mới tới. Trước mắt chỉ thấy những hàng cây xanh thấp cao xen lẫn, nối dài tận chân trời xa thẳm. Mây chiều lững lờ bay về ngọn núi cô quạnh, hòa cùng cơn mưa thu buổi sớm. Chim chóc đáp xuống cành mai lạnh giữa làn khói mờ của buổi hoàng hôn.

Quê cũ biết có còn hiện về trong giấc mộng nữa chăng? Thành xuân nơi cố xứ đến ngày nào mới nhận được thư nhà đưa tin. Suốt đời vốn ôm chí thanh cao như người xưa đề thơ nơi cầu báu, thế mà nay chỉ còn lặng lẽ ngâm dài giữa chốn tịch liêu cô quạnh.

Bài thơ có cảnh sắc đượm buồn nhưng thanh nhã, kết hợp nỗi nhớ quê với tâm sự cô đơn của người ôm hoài bão mà lạc bước giữa tha hương.

HƯƠNG THỀM MÂY CẢM DỊCH

Đất Bắc ngó về vạn dặm xa

Muôn trùng sông núi cảnh mờ nhòa

Mây vờn non thẳm mưa mai hết

Chim đậu cành thu khói lạnh tà

 Giấc mộng gia hương nào lúc tới

Thư nhà cố quận mấy khi qua

Bình sinh chí lớn đề thơ báu

Lặng lẽ đêm dài lại vịnh ngâm

HƯƠNG THỀM MÂY – 17.6.2026


THƠ TỨ TUYỆT HƯƠNG THỀM MÂY

 

 


THƠ TỨ TUYỆT

HƯƠNG THỀM MÂY

1

Hiu hắt quê người mưa phủ bụi

Ngỡ ngàng năm tháng tóc pha sương

Bèo mây tan hợp thân muôn bến

Mưa nắng thăng trầm khách lữ phương

HƯƠNG THỀM MÂY – 17.5.2026

2

Hiên mây trở lại ngắm mưa sa

Mái hạc cành liêu chạnh cảnh nhà

Trước cửa cúc vàng, xa lắc nhớ

Lời xưa bóng mẹ điệu ru à

HƯƠNG THỀM MÂY – 17.5.2026

*

HỌA BÀI 1 – KIẾP LỮ HÀNH

Chiều xứ lạ sương giăng mờ núi

Bâng khuâng tóc bạc nhuốm phong sương

Nổi trôi phận nhỏ theo con nước

Mấy độ truân chuyên bước dặm trường

*

HỌA BÀI 2 – NHỚ MẸ

Chiều nghiêng mái cũ lặng mưa sa

Khói bếp vương vương nhớ nếp nhà

Trước ngõ hoa vàng lay bóng cũ

Ầu ơ còn vọng tiếng ru à

VÔ DANH

 

 

THƠ VỀ THẦY MINH TUỆ - HƯƠNG THỀM MÂY

 

 


THƠ VỀ

THẦY MINH TUỆ

1

Nụ cười hoan hỷ giữa phong ba

Chân giã  giã chân ấy chẳng là

Dục giới chung dòng nào có sá

Ba y một bát viếng muôn nhà

HƯƠNG THỀM MÂY – 17.5.2026

*

2

Buông tay vạn pháp nhẹ như không

Giữ giới vô cầu kệ bão giông

Khất thực muôn nhà tâm diệt ngã

Neo thuyền bến giác, vượt trần hồng

HƯƠNG THỀM MÂY – 17.5.2026

*

HỌA 1 – DẤU CHÂN DU TĂNG

Thong dong cất bước vượt phong ba

Đất bụi đường xa nhẹ tựa là

Một bát gieo duyên nơi quán xá

Ba y giữ đạo khắp gần xa

*

HỌA 2 – TỊNH TÂM

Buông miền vọng tưởng khỏi trần hồng

Lặng giữa nhân gian mặc bão giông

Khất sĩ an nhiên lòng chẳng chấp

Thiền môn một cõi nguyệt soi lòng

VÔ DANH – 17.5.2026