Danh sách Blog của Tôi

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2026

ĐÃ VẮNG NGƯỜI - THƠ HƯƠNG THỀM MÂY

 


ĐÃ VẮNG NGƯỜI

Cảnh cũ nhà đây đã vắng người

Lều xưa còn lại chút hương rơi

Bao mùa vẫn lắng tình xuân đợi

Mấy độ còn vương nghĩa hạ vời

Lặng lẽ thơ cài lên liếp cỏ

Đơn côi mộng gửi giữa mây trôi

Chiều hôm vọng tiếng thu sùi sụt

Cảnh cũ nhà đây  đã vắng người .

HƯƠNG THỀM MÂY – 21.8.2026

*

CẢNH XƯA NGƯỜI VẮNG

Cảm tác từ “ĐÃ VẮNG NGƯỜI”

Thơ tặng HƯƠNG THỀM MÂY 


Chiều xuống bên hiên bóng xế rồi

Hàng cau đứng đợi gió xa xôi

Bao năm cách trở tình chưa cạn

Mấy độ chia lìa nghĩa chẳng vơi

Mộng cũ còn treo bên mái vắng

Hồn xưa vẫn gửi tận mây trôi

Nghe trong tiếng lá mùa thu gọi

Chợt thấy lòng đau một khoảng trời.

 

 


CHUYỂN BƯỚC ĐỜI THƠ HƯƠNG THỀM MÂY

 


CHUYỂN BƯỚC ĐỜI

 Một thóang trần gian bỏ lại rồi

Buồn vui ái luyến cứ luôn khơi

Nào ai hiểu được ngàn dâu biển

Cỏi tạm vô thường lặng lẽ trôi

*

Tham đắm sân si một kiếp người

Níu theo hạnh phúc chẳng hề lơi

Bon chen được mất sầu trăm mối

Ngoảnh lại xuân tàn lệ thấm rơi

*

Ý mã tâm viên vạn nẻo đường

Sa chân tưởng mộng lạc vườn hương

Say danh đắm sắc đùa thân mệnh 

 Mê lộ ta bà khổ kiếp ương

*

Cảm thấu Bồ Đề trăng cố quận

Đường về cỏi tịnh cửa thiền khai

Trần căn thanh tịnh vô tâm trú

Bến cũ lòng xưa chuyển bước hài.

HƯƠNG THỀM MÂY – 21.8.2026