Danh sách Blog của Tôi

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

Tức sự Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Cao Bá Quát » Thơ chữ Hán

 

Tức sự

Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Cao Bá Quát » Thơ chữ Hán

Phiên âm

*

TỨC SỰ

Nhãn khan cao điểu độc phàn lung,

Tự ỷ thằng sàng bất ngữ trung.

Ngũ dạ tâm tình đăng đối ảnh,

Nhất thu cảnh vật vũ giao phong.

Mộng hồi thành khuyết hồn nghi khách,

Lệ sái hành dương huyết bính không.

Cách xá hà nhân ngâm giải tụng,

Lũ tương văn tự vấn cơ ông.

CAO BÁ QUÁT

Dịch nghĩa

Bài “Tức sự” của Cao Bá Quát mang nỗi niềm cô đơn, u uất và tâm sự của một kẻ sĩ trước thời cuộc. Xin dịch ý ra văn xuôi như sau:

Ngước mắt nhìn con chim lớn đang một mình bị nhốt trong lồng, ta như thấy chính thân phận mình trong đó. Tựa vào chiếc giường dây, lặng im không nói, trong lòng chất chứa biết bao nỗi niềm.

Suốt những đêm dài, chỉ có ngọn đèn và chiếc bóng làm bạn với nhau. Cả mùa thu, cảnh vật chìm trong mưa gió lạnh lùng và dữ dội.

Từ giấc mộng quay về, nhìn chốn kinh thành mà cảm thấy linh hồn mình như kẻ lữ khách xa lạ. Nước mắt rơi nơi đất phương Nam, đau xót đến mức như máu hòa vào khoảng không.

Nhà bên cạnh có ai đang ngâm nga kinh sách, đọc lời giảng giải. Ta nhiều lần nghe tiếng ấy mà tự hỏi lòng mình: đâu mới là con đường, đâu là cơ duyên và ý nghĩa thật sự của đời người?

Bài thơ thể hiện tâm trạng bế tắc và cô độc của Cao Bá Quát trong những tháng ngày không gặp thời. Hình ảnh “chim lớn nhốt lồng” là một ẩn dụ rất mạnh cho chí khí bị giam hãm. Càng về cuối bài, nỗi buồn thế sự càng hòa với suy tư triết lý và khát vọng tìm lối thoát tinh thần.

THƠ CẢM DỊCH

Ngó cảnh chim lồng thấy khổ chưa

Kề giường lặng lẽ, chẳng chào thưa

Năm canh trăn trở sầu soi bóng

Sáu khắc thầm thì lạnh gió mưa

Ngẫm chốn kinh thành lòng đau lạ

Mơ nơi đất mẹ dạ xót ôi

Nhà bên có kẻ thường ngâm vịnh

Lại đến ông tù vấn kệ thơ

HƯƠNG THỀM MÂY – 23.5.2026

 

BƯỚC CHÂN DU TỬ - LỤC BÁT XƯỚNG HỌA

 

 


BƯỚC CHÂN DU TỬ

Đi trong cuộc sống kiếp người

Lợi danh si hận giữa đời đảo điên

Bóng chiều nhẹ gửi qua hiên

Và tôi thấy bóng qua miền mù sương

*

Chân trần ban rải yêu thương

Thân gầy ôm bát bên đường chợ dâu

Tấm y phấn tảo nhiệm mầu

Hóa duyên cho cả giấc sầu thế gian

*

Bước chân dẫu có phong trần

Trong tâm bát ngát một vầng nguyên sơ

Dẫu cho đời đó hững hờ

Dẫu cho cát bụi vẫn là thương yêu

Xin là ngọn nến cô liêu

Cho tâm tĩnh thức muôn điều lạc an

Bóng người đi giữa đại ngàn

Từ bi vô lượng sáng ngần nguyệt soi

HƯƠNG THỀM MÂY 23.5.2026

*

HỌA

LỮ KHÁCH TỪ TÂM

Lang thang cõi tạm bụi đời

Nghe trong gió cuốn bao lời hợp tan

Vai gầy một bóng mây ngàn

Chuông khuya ngân vọng dịu dàng tâm linh

*

Bàn chân qua những điêu linh

Mà lòng vẫn giữ nghĩa tình như xưa

Trao người một ánh sao thưa

Cho đêm lạnh vợi, cho mưa bớt sầu

*

Áo nâu phủ bạc mái đầu

Vẫn mang hơi ấm nhiệm mầu từ bi

Dòng đời xuôi ngược phân kỳ

Riêng tâm thanh tịnh bước đi nhẹ nhàng

*

Nguyện làm ánh lửa bên đàng

Soi người lạc bước giữa ngàn vô minh

Mai kia cát bụi lặng thinh

Còn nghe trăng sáng bóng hình yêu thương.

VÔ DANH

Cảm ơn bạn đã chia sẻ một bài thơ rất đẹp và giàu đạo vị. Chúc bạn luôn an nhiên, thi hứng dạt dào và lòng mãi sáng như ánh nguyệt giữa đại ngàn.

 

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

TRANG THƠ HƯƠNG THỀM MÂY

 

 


THU NHỚ

Heo may thả mộng dưới vòm cây

Chút nắng hanh hao buổi cuối ngày

Thổn thức mùi ngâu trong nỗi nhớ

Mơ màng áo lụa giữa chiều mây

*

Thời gian chở bóng về đêm ngóng

Dĩ vãng mang tình cuộn gió lay

Âm thầm một bóng bên hiên vắng

Lặng lẽ riếng mình dưới nguyệt gầy

*

Vọng thắm theo cành sương liễu biếc

Hương xưa đã đọng ướt mi này.


Hương Thềm Mây

*

MÂY BAY NGÀN NĂM

Mây bay lãng đãng tận chân trời

Mây cuộn đan mùa lá mộng rơi

Mây mãi phiêu diêu từ vạn kiếp

Mây hoài lãng bạt tự bao nơi

Mây tan đón hạ ngày tươi mới

Mây tụ đông về buổi thắm vơi

Mây dệt đêm buồn sầu nhạt bóng

Mây khơi dạ nhớ khó nêu lời.

Hương Thềm Mây


CÓ KHI -LỤC BÁT HƯƠNG THỀM MÂY


CÓ KHI

Có khi mưa nắng nhớ người

Có khi tri kỷ mù khơi biệt tình

Còn không câu chuyện ta mình

Còn không sơ ngộ ân tình trăm năm

38.Trăng về gợi nhớ đêm rằm

Nhớ bờ phương thảo vô vàn chiêm bao

Xuân xa chừ đã xưa sao

Mà câu thề ước gầy hao ngõ tùng

HƯƠNG  THỀM MÂY

 

 

 


Thứ Năm, 21 tháng 5, 2026

TÂM SỰ NGÀY THU - THƠ HƯƠNG THỀM MÂY

 


TÂM SỰ NGÀY THU

Lại một mùa thu lá rung vàng

Mang theo nỗi nhớ những mùa sang

Sân trường phượng đỏ ve ngân dạo

Mây trắng vu vơ giữa núi ngàn

 *

Ngớ ngẩn chiều phai bên lớp cũ

Thương về một thuở phấn cầm tay

Và lòng hăm hở trao hồn thắm

Bục giảng lòng son dệt những ngày

 *

Giáo án chừ nay chẳng soạn rồi

Hưu nhàn lặng lẽ ngắm mây trôi

Ngâm nga mấy khúc chầy năm tháng

Nhỏ xuống lòng dâu quạnh quẻ đời

Lặng lẽ ngày thu một góc trời

Tóc sương đã thấm tháng ngày vơi

Còn vang tiếng trống mùa thu cũ

Một thuở vàng son đã vãn rồi

HƯƠNG THỀM MÂY

 

 

THƠ VỀ THẦY MINH TUỆ - HƯƠNG THỀM MÂY

 



THƠ VỀ

THẦY MINH TUỆ

Quyết chí đường tu dạ chẳng màng

Tay ôm bình bát dạo phương ngàn

Ba đường đã thấu bờ sinh tử

Sáu nẻo đà hay khổ buộc ràng

Giữ hạnh ba y lìa vọng niệm

Gìn tâm giới luật tịnh trần căn

 Thênh thang cát bụi đường ngang dọc

Khất thực gieo duyên thế độ sanh

HƯƠNG THỀM MÂY – 21.5.2026

*

HỌA: HẠNH ĐẦU ĐÀ

Buông hết trần ai chẳng vấn màng

Thong dong một bóng khắp non ngàn

Thân nghèo giữ đạo quên sinh tử

Dạ tịnh xa đời thoát buộc ràng

Khất thực gieo duyên lòng rộng mở

Hành thiền dưỡng tánh ý thanh nhàn

Ba y một bát đường mây trắng

Lặng bước vô ngôn hóa chúng sanh

VÔ DANH