Danh sách Blog của Tôi

Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026

BƯỚC CHÂN THẦY MINH TUỆ - LỤC BÁT HƯƠNG THỀM MÂY

 


BƯỚC CHÂN

THẦY MINH TUỆ

Nắng mưa là chuyện của trời

Bước chân thanh thản giữa đời hóa duyên

Y mang phấn tảo chân truyền

Im lời kham nhẫn thâm uyên độ người

*

Đầu trần chân đất mãi đi

Thị phi trong đục sá gì giả chơn

Đạo tràng thanh tịnh nơi tâm

Kiên lòng qua những phủ phàng dọc ngang

*

Gá đêm nghĩa địa nhà hoang

An nhiên tọa thị - bụi trần lìa xa

Bốn phương mưa nắng là nhà

Tấm thân ngũ uẩn xót xa chi hoài

*

Thương nhìn dâu bể trần ai

Hòa trong sự thế mưa mai nắng tà

Đường về chánh giác còn xa

Trùng trùng duyên khởi miệt mài bước chân

HƯƠNG THỀM MÂY – 3.5.2026


Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026

MƯA NGÀY HẠ - THƠ ĐƯỜNG LUẬT HƯƠNG THỀM MÂY

 

 

 


MƯA NGÀY HẠ

Nồng oi bức bối giữa trưa hè

Bỗng chốc muôn cành bặt tiếng ve

Xám xịt bầu trời mây cuộn kéo

Âm u mặt đất gió giật về

Giông gầm chớp lóe qua đầu ngõ

Sấm dội mưa tuôn ngập ruộng quê

Ngóng đợi bao ngày lòng hể hả

Bao nơi mát rượi thỏa mong chờ

HƯƠNG THỀM MÂY 5.5.2026

*

HỌA

MƯA HẠ

Trưa nắng chang chang lửa đổ hè

Im phăng phắc lặng tiếng ve

Mây xám dâng cao che lối nắng

Gió chiều vội vã cuốn đường quê

Chớp giăng rạch sáng ngang đầu xóm

Sấm dội rung trời dọc bến đê

Một trận mưa về tan bức bối

Cho lòng dịu mát những cơn mê

VÔ DANH

 

TÂM SỰ GIÀ - TỨ TUYỆT TRƯỜNG THIÊN HƯƠNG THỀM MÂY

 

 


TÂM SỰ GIÀ

Đông tàn mãn tiết xuân vừa qua

Điểm bạc tóc mây tựa tuyết sa

Tuổi trẻ nương đời tìm cuộc sống

Chừ già tựa cửa ngắm dương tà

                                                             *           

Dư niên tám chục còn chi nhĩ

Lặng lẽ đêm về ngắm nguyệt sa

Cảm thú văn chương cùng hữu hảo

Đan tình gửi tứ nghĩa đượm đà

*

Đệ huynh bốn biển mãi chan hòa

Mộc mạc lời thơ thắm dạ ta

Tri kỷ muôn phương tâm diệu hợp

Văn thơ chữ nghĩa tụ chung nhà

*

Dầu tám mươi tư tuổi vẫn là

Thương tình bút mực nghĩa gân xa

 Tóc sương mái hạc tâm còn sáng

Sống trọn niềm vui  dẫu đã gìà

HƯƠNG THỀM MÂY – 5.5.2O26

*

 

TRANG THƠ ĐƯỜNG LUẬT - HƯƠNG THỀM MÂY

 

 

 


TÂM SỰ GỬI NGƯỜI

Nắng quái chiều loang nhuộm tím sông

Nghe tình dìu dặt nỗi niềm trông

Trang thơ một thuở - lời thề đợi

Bút mực bao thời - tiếng nguyện mong

Vỹ Dạ trăng treo sầu trở dạ

Hương Giang sóng vỗ nhớ nao lòng

Ngóng người tựa cửa nhìn mây nỗi

Gửi bạn đôi vần buốt gió đông

HƯƠNG THỀM MÂY 

*

CHUYỂN TIẾT

Rét mãn tàn đông tiết chuyển vần

Càn khôn vũ trụ thuận dòng phân

Muôn hoa lặng lẽ phô màu thắm

Vạn cảnh âm thầm tỏa sắc ngần

Đón tết khai lưng bầu rượu quý

Tiếp người uống cạn chén trà xuân

Tao phùng bạn thiết tình luôn đượm

Hội ngộ anh em nghĩa mãi gần

HƯƠNG THỀM MÂY 

 

 

 

 

TUY HÒA TÔI VỀ - THƠ XƯỚNG HỌA

 

 

 


TUY HOA TÔI VỀ

Viếng lại Tuy hòa cảnh thiết thân

Lòng xưa mãi thắm nhớ xa gần

Rêu đan dỉnh tháp sương đài cát

Lúa trải đồng xanh nắng mượt mà

Mấy độ xa người tình vẫn đượm

Bao mùa cách biệt nghĩa còn thâm

Tơ vương vạn lối, lòng thơm thảo

Một thuở hoa niên dệt mộng lành

HƯƠNG THỀM MÂY – 5.5.2026

*

HỌA

  HOẠ: TUY HÒA NHỚ

Trở bước Tuy Hòa dạ vấn thân

Hồn xưa còn đọng giữa xa gần

Gió lay đỉnh tháp mờ sương phủ

Sóng vỗ bờ xa ánh bạc ngân

Một thuở chung vai tình vẫn đượm

Bao năm cách trở nghĩa càng thâm

Duyên xưa dẫu lạc ngàn phương lối

Ký ức còn xanh tựa mộng lành

VÔ DANH

 

 

DƯỚI NẮNG HÈ - THUỞ ẤY - TỨ TUYỆT HƯƠNG THỀM MÂY


 

DƯỚI NẮNG HÈ

Cứ lặng thầm qua dưới nắng hè

Trên cành lá biếc rộn lời ve

Mà trong dạ thấy ngày hoa mộng

Tiếng trống trường xưa lại vọng về

HƯƠNG THỀM MÂY

*

THUỞ ẤY

Thuở ấy xuân tình lỡ mộng trai

Nương dâu gió chướng lạc trang đài

Tơ tình đứt mối lòng phai nhạt

Một mảnh trăng thề đã chẻ hai

HƯƠNG THỀM MÂY

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2026

VỀ ĐÂY LẠI NHỚ - LỤC BÁT HƯƠNG THỀM MÂY




VỀ ĐÂY LẠI NHỚ

Ngày tàn chút lạnh theo về

Mình ta đi giữa bộn bề sương giăng

Nghe trong tiếng gió mơ màng

Nghe đời dâu biển đã tàn tuổi xuân

*

Về đây lại nhớ xa gần

Vương tơ năm tháng dệt vần thơ mây

Thương xưa áo lụa vai gẩy

Tình chung quyện bước thơm ngày phượng rơi

*

Vườn xưa hò hẹn đâu rôi

Lặng yên lối cỏ hương trời quyện xa

Sông làng bến nước cây đa

Hàng cau mái rạ cũng là cố nhân

*

Bên hiên con nhện giăng màng

Nắng nghiêng lối hạ chiều đan giọt sầu

Thương ngày mộng thắm về đâu

Ôi ! ngày xưa đó về đâu dặm ngàn

Hương Thềm mây