CẢM
LÃO
Tám
tư hóa lão thọ thêm rồi
Cốt
cách an nhàn đạm bạc thôi
Gió
thoảng chiều hôm mùi nguyệt quế
Sương
loang sáng sớm, vị chè tươi
Trang
thơ gửi bạn bên chòi trúc
Chén
tửu trao mình cạnh gốc mai
Xấu
tốt dở hay màng chẳng đó
Đêm
nghe tiếng hạc vọng lưng trời
HƯƠNG
THỀM MÂY =18.5.2026
*
LỜI
BÌNH
Bài
“CẢM LÃO” mang phong vị điền viên thanh đạm, vừa ung dung tuổi già vừa thấp
thoáng khí chất của người đã thấu lẽ được – mất ở đời. Tứ thơ nhẹ mà sâu, ngôn
từ mộc mạc nhưng gợi được nét an nhiên đáng quý.
Hai
câu đề mở ra tâm thế rất đẹp:
“Tám
tư hóa lão thọ thêm rồi
Cốt
cách an nhàn đạm bạc thôi”
Không
bi lụy trước tuổi tác mà là sự chấp nhận nhẹ nhàng, pha chút hóm hỉnh của người
từng trải. Chữ “đạm bạc” đặt rất đắt, làm nổi bật vẻ thanh cao của nhân vật trữ
tình.
Hai
câu thực giàu hương vị và sắc thái:
“Gió
thoảng chiều hôm mùi nguyệt quế
Sương
loang sáng sớm, vị chè tươi”
Cảnh
và vị hòa quyện, tạo cảm giác thanh sạch, thư thái. “Mùi nguyệt quế” và “vị chè
tươi” đều gợi nét sống quê nhàn tĩnh lặng. Đây là cặp câu đẹp, có thần thái cổ
phong.
Hai
câu luận:
“Trang
thơ gửi bạn bên chòi trúc
Chén
tửu trao mình cạnh gốc mai”
Đậm
chất tao nhân mặc khách. Hình ảnh “chòi trúc”, “gốc mai”, “chén tửu”, “trang
thơ” khiến bài thơ có phong vị thiền nhã rất riêng.
Kết
bài:
“Xấu
tốt dở hay màng chẳng đó
Đêm
nghe tiếng hạc vọng lưng trời”
Là
sự buông xả nhẹ nhàng. Âm “tiếng hạc vọng lưng trời” khép bài rất thoát tục, dư
âm ngân xa.
VÔ
DANH
*
Xin
họa cùng bài:
NHÀN
LÃO
Tóc
bạc theo mây tuổi xế rồi
Thong
dong giữ dạ thế mà thôi
Hiên
chiều gió thoảng hương lan nhẹ
Bếp
sớm trà sôi vị lá tươi
Mặc
khách đề thơ bên giậu cúc
Ông
già nhấp rượu dưới cành mai
Buồn
vui được mất dần quên cả
Một
tiếng chuông ngân lắng cuối trời.
VÔ DANH
Chúc
thi hữu luôn an nhiên, thân tâm thường lạc và mãi giữ nguồn thi hứng thanh tao ấy
nhé.