THƯƠNG ĐỜI VIỄN
XỨ
Chiều
loang núi thẳm trải mù sương
Đứng lặng
bên sông chạnh cả lòng
Mãi vọng
gia hương thuyền cách bến
Thương về
mái rạ mẹ hoài trông
*
Đời chia
lắm nẻo giọt tơ đồng
Ấm lạnh
quê người lắm nỗi vương
Quạnh quẻ
trăng treo triền núi thẳm
Buồn theo
tiếng vạc giữa trời sương
*
Thoảng
trong tiếng gió lá thu rơi
Tiếng nhớ mang theo giữa đất trời
Gửi mộng
qua bờ sông sóng bạc
Theo dòng
nước biếc tháng ngày trôi
*
Trầm mặc
quê hương mờ bến khói
Cho thơ rụng
xuống nỗi niêm khơi
Thương
mình viễn xứ chiều sương lạnh
Chịu cảnh
tha phương hết cả đời .
HƯƠNG THỀM
MÂY – 15.11.2023
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*