TỰ CẢM ĐỜI
Duyên trần trải bước lắm phong sương
Vạn nẻo lao đao thật khốn lường
Bởi dạ tham si tìm phải trái
Nên tâm sân hận gặp tai ương
Quanh co dặm thề sầu vô lượng
Lặn hụp mê đồ khổ mãi vương
Cảm thấu sông đời đau vạn khoảnh
Nương lời Phật dạy đắp bồi thương
HƯƠNG THỀM MÂY
*
NHỚ MỘT THỜI
Luồn tay rờ áo bạc màu sương,
Mà thẹn thời gian sống láo lường,
Lượm chút ân tình qua khốn khó,
Xin vài bố thí tránh tai ương
Lối xưa sánh bước còn lưu luyến,
Chốn cũ hẹn hò mãi vấn vương,
Lỡ bước ra đi đành lỗi hẹn,
Để cho lòng mãi cứ sầu thương!
HT
9/10/25
*
NGẪM ĐỜI
Trãi bước mê trần với gió sương
Từng qua nấc mộng biết đâu lường
Sân si khổ luỵ chi phiền não
Bể ái cung sầu lắm trái ương
Dặm thế thăng trầm mơ mỏi dạ
Đường về thức tỉnh luống mòn vương
Dòng xuôi chẳng ngại loang trong đục
Nước chảy bao đời thấu cõi thương
CAO KHẢI
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*