CHIỀU QUA RỪNG
Hoàng hôn nắng nhạt qua nương
Mây bay bãng lảng chiều vương lối
mòn
Nhà sàn vắng vẻ cô thôn
Làm thân lữ khách vu vơ bên đường
*
Trăm năm đi giữa vô thường
Dệt vần thơ gửi gia hương vọng tình
Đã qua muôn nẻo linh đinh
Phong trần lấm bụi biết mình về đâu
*
Bước chân rong ruỗi ngàn dâu
Một khoang trời mộng đọng sầu khói
mây
Tóc chừ sương trải trắng bay
Câu thơ rụng giữa tỉnh say lối về
*
Ngữa tay chiếc bóng đông kề
Trăm năm đã tĩnh giấc kê hiện hình.
HƯƠNG THỀM MÂY – 20.01.2026

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*