TÂM TÌNH VỚI THƠ ( BÀI HAI)
Một thời hoa mộng ngây thơ
Vàng trang lưu bút, khạo khờ tơ
vương
Heo may se lạnh qua vườn
Rơi theo mùa nhớ sầu dâng cả lòng
*
Thềm xưa còn chút dư hương
Nụ cười hoa mộc còn vương tình người
Lặng buồn ngắm bóng chiều rơi
Chiều bâng khuâng nắng phủ đồi trầm
tư
*
Người ơi trời đã qua thu
Lá mùa năm ấy phiêu du chưa về
Nghe lòng xao xuyến trời quê
Bên đồng lúa biếc – hẹn thề xuân nao
*
Đêm nay lặng ngắm trăng sao
Tình chim dặm cá, nơi nao người về
Mây chiều phủ bóng sơn khê
Sầu nghiêng nắng xế sương vê mái đầu
HƯƠNG THỀM MÂY – 3.3.2026

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*