Bi
tàn liên 悲殘蓮 • Sen tàn
Thơ
» Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Văn Giao » Đạm Như thi thảo
Phiên
âm
Bi
tàn liên
Túc
sát thiên thời chí,
Điêu
linh bất cảm từ.
Cuồng
ba phiêu nhược ngẫu,
Thanh
lộ trọng hàn chi.
Hữu
diệp ngư tòng hí,
Vô
hoa điệp tự phi.
Sinh
căn như vị dẫn,
Tự
hữu phát vinh kỳ.
Dịch
nghĩa
Bài
“Bi tàn liên” (Thương sen tàn) mang ý vị cảm hoài trước cảnh sen úa tàn khi tiết
trời sang thu, nhưng ẩn bên trong vẫn là niềm tin về sức sống và ngày phục sinh
của tạo vật.
Dịch
văn xuôi:
Khi
khí trời tiêu điều, lạnh lẽo của mùa thu kéo đến, muôn vật đều bị tàn phá, héo
úa, sen cũng không sao tránh khỏi cảnh điêu linh ấy. Sóng gió dữ dội cuốn trôi
những cánh lá sen mong manh như bèo nổi. Những giọt sương lạnh đọng nặng trên
cành lá trong cái rét buốt cuối mùa.
Lá
sen tuy đã tàn nhưng cá vẫn còn vui đùa bên dưới. Hoa không còn nữa nên bướm
cũng tự bay đi nơi khác. Tuy vậy, gốc rễ của sen vẫn chưa đứt mất sức sống, nên
tự nó sẽ có ngày lại nảy nở xanh tươi, huy hoàng như trước.
Bài
thơ vừa gợi nỗi buồn trước sự tàn phai của cảnh vật, vừa gửi gắm triết lý: dù
trải qua phong ba và thời cuộc nghiệt ngã, chỉ cần cội rễ sự sống còn giữ được
thì vẫn sẽ có ngày hồi sinh và hưng thịnh trở lại.
CẢM
DỊCH HƯƠNG THỀM MÂY
Tiết
lạnh trời thu đã đến rồi
Điêu
linh vạn cảnh cũng đành thôi
Qua
bao sóng vỗ cành vùi dập
Trải mấy sương đè lá cuốn trôi
Cá lượn trong hồ đùa xác mục
Bướm lìa hương cũ biệt ngàn khơi
Còn neo chút rễ chưa tàn sức
Lặng lẽ chờ xuân lại tốt tươi
HƯƠNG
THỀM MÂY

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*