BUỔI TÀN ĐÔNG
Hoàng hôn se lạnh buổi tàn đông
Đỉnh núi còn vương chút ráng hồng
Đau đáu hồn xưa, chia lắm bến
Sụt sùi dạ cũ, cách ngàn sông
Tình thu một thuở, say tình thắm
Bóng mộng bao thời, đắm nghĩa nồng
Bút lạnh trở trăn niềm cố sư
Thương người tơ tưởng cứ hoài mong
HƯƠNG THỀM MÂY
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*