CÔ CHIỀU
Ngồi vơ vẩn
ngắm nắng hanh vàng
Lối cỏ chiều loang giữa bãi hoang
Sông đựng mây
trời duyên ảo hóa
Trăng lồng
đáy nước sắc hư chân
Chuông chùa Thiên Mụ xua niềm tục
Gió trải
Hương Giang trỗi khúc ngàn
Chén rượu
tiêu sầu vương vấn bạn
Người đi kẻ ờ
lạnh lùng xuân
Hương Thềm Mây
BÀI HỌA
THOÁNG MƠ..
Gót ngọc xôn
xao giỡn nắng vàng
Bỗng dừng mắt
dõi phía trời hoang
Lượn lờ Phượng
mỏi không gian ảo
Thấp thoáng rồng
nghiêng giữa hư chân
Phận gởi quê
người lòng nhớ bạn
Thân nhờ xứ họ
dạ thương nàng
Nên hoài nặng
gánh đời lãng tử
Mơ ..thật..?
Phù Dung thoáng ngỡ ngàng..
Kiều Xuân
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*