TRĂNG CẢM HOÀI
Ngắm ánh trăng khuya lại nhớ người
Nghe lòng trăn trở suốt đêm khơi
Vương trên mái lá bờ sương mộng
Thả xuống dòng thơ chạnh bóng đời
*
Một ánh tinh khôi tỏa rạng ngời
Và tình muôn thuở chẳng hề vơi
Biên hiên nguyệt vẫn hoài lưu luyến
Nghĩa thấm tình thâm mãi tuyệt vời
*
Lặng lẽ cùng trăng nhớ bạn rồi
Thương về bản quán nhớ nhung ơi
Chờ mong luống những xuân phai mộng
Bẽ bàng năm tháng bóng mây trôi
*
Một mảnh trăng treo trải lộng trời
Ngàn năm gởi mộng nghĩa tình khơi
Thương sao đóa ngọc thời xuân thắm
Đã đọng thành sương gió thoảng lời
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*