MÙA HẠN.
Phượng
vỹ khoe màu tươi hạ nắng
Buồn
hiu lối nhỏ đường tre vắng
Vang
lời bịp gọi bụi cau vàng
Vọng
tiếng cu gù lùm mận trắng
Rẫy
lúa phơi mình giọt lệ cay
Nương
ngô hiện bóng mồ hôi mặn
Đồng
khô hồ cạn lắm người lo
Ngóng
mỏi trời mưa lòng mãi đắng
Hương
Thềm Mây
*
HỌA : CHỜ
MƯA
Ve sầu réo rắt ran trời nắng
Xóm nhỏ chiều nghiêng hàng trúc
vắng
Khắc khoải chim kêu phía bãi bồi
Bâng khuâng gió lạc bên vườn trắng
Ao sen héo lá mắt buồn cay
Thửa đậu cong thân hồn mỏi mặn
Dõi mãi tầng không đợi nước về
Bao người thao thức niềm canh
cánh.
VÔ DANH
*
LỜI BÌNH BÀI MÙA HẠN
Bài
thơ “MÙA HẠN” khắc họa rất rõ nét bức tranh quê trong những ngày nắng hạn gay gắt.
Mở đầu là sắc phượng đỏ rực của mùa hè, nhưng phía sau vẻ tươi tắn ấy lại là
không gian hiu quạnh và nỗi nhọc nhằn của người nông dân. Những hình ảnh như
“đường tre vắng”, “bịp gọi bụi cau vàng”, “cu gù lùm mận trắng” tạo nên âm
thanh và màu sắc rất thôn quê, khiến bài thơ giàu sức gợi và gần gũi.
Hay
nhất là hai câu:
“Rẫy
lúa phơi mình giọt lệ cay
Nương
ngô hiện bóng mồ hôi mặn”
Hình
ảnh nhân hóa làm cho ruộng đồng như mang nỗi đau của con người trước thiên
nhiên khắc nghiệt. Cái “lệ cay” của lúa và “mồ hôi mặn” của ngô vừa thực vừa
giàu cảm xúc, gợi sự lam lũ của người quê giữa mùa hạn kéo dài. Kết bài khép lại
bằng nỗi mong chờ cơn mưa, để lại dư âm trĩu nặng nhưng chân thành.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
*Các bạn có thể copy link hình và dán trực tiếp vào ô comment mà không cần dùng thẻ*