TRĂNG KHUYA
Bên song lặng lẽ gió ru hờ
Ánh nguyệt mơ màng gởi khúc thơ
Quạnh quẻ nghe lòng qua lối mộng
Âm thầm lắng dạ đến miền mơ
Khơi dòng thắm thiết tinh nào cạn
Khởi điệu thân thương nghĩa chẳng mờ
Ngắm mảnh trăng khuya soi ngõ vắng
Tri âm ai đó nối vần thơ !
HƯƠNG THỀM MÂY 20.3.2026
*
TRĂNG KHUYA (HỌA)
Đêm vắng hiên xưa gió thoảng hờ
Trăng treo đầu ngõ gợi vần thơ
Canh dài lặng lẽ sầu theo mộng
Bóng tĩnh mơ màng ý quyện mơ
Giọt nhớ chưa phai tình vẫn đượm
Duyên xưa chẳng nhạt nghĩa còn tơ
Người đâu có thấu lòng trăng ấy
Để khách cô hoài nối mấy thơ
VÔ DANH



